Ban Mai Scholl

CHUYỆN BÂY GIỜ MỚI KỂ VỀ THẦY TÔI

Được viết: Thứ hai, 06-02-2017

Thời gian vẫn trôi lạnh lùng với những vòng quay vô thủy vô chung. Và tôi có thể nhận thức được rằng, những năm tháng trôi qua vô tình rồi sẽ xóa nhòa đi những kí ức tươi đẹp nhất. Nhưng càng hiểu được điều đó, tôi càng quyết tâm, dù có xảy ra chuyện gì, dù cách nhau bao xa, tôi cũng quên người cô, người mẹ thứ hai của tôi – cô Trang.

 

Cô Trang là cô giáo dạy Vật lý và Công nghệ của chúng tôi. Khi được làm quen với cô, tôi thấy rất quen thuộc, có lẽ vì một phần nào đó, cô rất giống chị tôi. Cô có một thân hình bé nhỏ, hơi gầy. Nếu tôi và cô đứng cạnh nhau, chắc người ta sẽ không phân biệt được vì nhìn cô cũng rất trẻ trung.

Tôi thích nhất đôi mắt của cô. Mắt cô không đẹp, không như mắt chim bồ câu, không lấp lánh như sao xa mà nó lại sâu lắng mỗi khi cô giảng bài. Mỗi khi cô giảng bài, nhìn vào đôi mắt cô, trong lòng tôi đều trào dâng một niềm kính phục và cảm thấy tình cô trò thật gần gũi, sâu sắc. Tuy nhiên, cô lại rất nghiêm khắc. Cô khiến tất cả các bạn trong lớp đều phải e dè, kính sợ, ngay cả những bạn nam nghịch ngợm nhất cũng bị cô “giữ cương”, dần trở nên ngoan ngoãn hơn. Trong lớp, dù có nói chuyện bé đến đâu, cô đều nghe thấy và lên tiếng nhắc nhở.

Cô rất nghiêm khắc nhưng không phải vì thế mà cô khô khan, đối với tôi, cô là một cô giáo vô cùng sáng tạo. Cô thường là người đưa ra ý tưởng độc đáo cho các sự kiện quan trọng của nhà trường. Cô là Tổ trưởng Tổ Liên môn, phụ trách giúp đỡ học sinh trong cuộc thi có quy mô rộng lớn cấp thành phố, quốc gia như Khoa học kĩ thuật, Liên môn,… Tôi được gần gũi, thân thiết với cô hơn cũng vì lẽ đó. Qua những slide bài giảng được chuẩn bị đẹp đẽ, qua những cuốn sổ tay, file giáo án được chuẩn bị đầy đủ, tôi có thể cảm nhận được sự nhiệt huyết và tình yêu nghề của cô. Tôi nghĩ, cô là một hình mẫu chuẩn mực với câu “nghề giáo là nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề cao quý”.

Trong mắt đám học trò chúng tôi, cô luôn là một người nghiêm khắc. Nhưng có một sự việc xảy ra đã khiến tôi phải có cái nhìn, cách nhận xét khác và thật mới mẻ về cô. Năm học lớp chín này, tôi và bạn Thảo quyết định tham gia cuộc thi Khoa học kĩ thuật để lấy kinh nghiệm, cô Trang là cô giáo phụ trách hướng dẫn cho chúng tôi. Cô cũng là người giúp đỡ của một đề tài khác nữa.

Trong suốt quá trình làm bài, cô luôn động viên và khuyến khích chúng tôi. Tuy vậy, đến giờ nhớ lại, tôi cảm thấy tôi và Thảo chưa cố gắng hết sức, nói đúng ra, cô Trang còn quyết tâm hơn chúng tôi. Dù được cô nhắc nhở từ lâu, gần đến lúc phải nộp bài chúng tôi mới “nước đến chân mới nhảy”, cuống quýt làm. Trong những ngày cuối cùng đó, không chỉ chúng tôi tham gia cuộc thi mà cô cũng như là một trong những thí sinh. Dù có nhiều tiết dạy, chỉ cần giờ ra chơi, cô sẽ lập tức tìm gặp chúng tôi để trao đổi và động viên. Đêm trước ngày nộp bài, chúng tôi thức đến một giờ để làm xong rồi gửi bài cho cô, chúng tôi tưởng thế là đủ. Nhưng không, cô còn thức đến 4 giờ để hoàn thiện, chỉnh sửa sao cho bài được tốt nhất.

Chúng tôi vất vả một thì cô phải vất vả gấp mười lần, trăm lần, vạn lần như thế. Khi gửi bài đi, cô nói với chúng tôi rằng, cô kì vọng vào bài của tôi và Thảo nhất, chủ đề hay, ý tưởng đầy đủ, thí nghiệm sáng tạo. Cô rất mong ngày báo kết quả, nhóm tôi sẽ là một trong những nhóm được vào vòng trong. Nhưng đúng là hy vọng càng nhiều thì khi thất bại sẽ càng đau…..

Kết quả được thông báo rất sớm. Những ngày cận kề, tôi luôn miệng hỏi thăm cô và rất hồi hộp khi cô nói “cô chưa nhận được gì”. Nhưng rồi một ngày,….như bao ngày khác, vẫn là những slide bài được chuẩn bị cẩn thận, vẫn là một tiết học vui vẻ, vẫn là một cô Trang năng động, hăng hái giảng bài. Nhưng cuối tiết học, tôi lên hỏi cô về cuộc thi, tôi thấy mặt cô tái nhợt đi, giọng nói khô khốc, rời rạc và yếu ớt. “Có kết quả rồi con ạ!”.

Thấy cô như vậy, dự cảm có chuyện chẳng lành, tôi cũng không gặng hỏi thêm, tôi không muốn làm cô suy nghĩ quá.

Cuối giờ, cô gọi tôi và Thảo ra nói chuyện. Gương mặt cô xanh xám, giọng nói cô lại nhẹ nhàng như đang rủ rỉ vào tai “Cô rất xin lỗi Phương và Thảo, các con không được vào vòng trong tham gia tiếp cuộc thi”.

Thông tin này như sét đánh vào tai tôi, Nhưng đây là điều tôi đã chuẩn bị tâm lý, cuộc đời rồi sẽ có lúc phải thất bại, đây sẽ là một bài học cho chúng tôi. Bực bội có, thất vọng có, chán nản có nhưng tôi không buồn đến mức phải bật khóc. Lúc này, tôi chợt chú ý đến viền mắt hoen đỏ của cô, tôi chợt thấy chột dạ. Như thấy được ánh nhìn của tôi, cô Trang thừa nhận: “Trưa nay cô khóc rất nhiều khi nhận được kết quả, cô không biết nói với các con thế nào…”

Và thật trớ trêu, cả hai đề tài cô phụ trách đều không được vào. Lúc này, tôi cảm giác má mình ươn ướt, tôi khóc, một cách đột ngột và kì lạ. Trong lòng tôi cảm thấy trống rỗng mà nước mắt cứ tuôn rơi.

Tôi quay mặt đi, tôi không muốn để cô thấy tôi khóc, tôi không muốn cô lo. Cô cố gắng gấp mười, gấp trăm lần chúng tôi thì nỗi đau của cô cũng lớn gấp mười, gấp trăm lần chúng tôi. Những giọt nước mắt như nỗi niềm thương xót, nỗi ân hận mà chua chát.

Tôi chỉ mong người duy nhất rơi lệ là tôi, những giọt nước mắt đắng ngắt này sẽ chỉ của mình tôi. Tôi an ủi cô, cô an ủi tôi nhưng chúng tôi như đang an ủi chính bản thân mình, những nỗi đau khác nhau bằng cách xoa dịu khác nhau.

Xong rồi, tôi chạy đi, chạy khỏi nỗi hối hận, sự ăn năn, chạy khỏi đôi mắt sâu lắng hoen đỏ của cô. Tiếng cô gọi tôi như vỡ òa trong hành lang rộng lớn, tôi muốn ôm cô, muốn cảm ơn cô nhưng những giọt nước mắt cứ khiến tôi không thể quay đầu lại…..

Vào ngày chính thức công bố kết quả, tôi thấy được sự kìm nén của cô. Chỉ đến khi gần kết thúc buổi họp, cô mới nhẹ bật ra những tiếng nấc nghẹn ngào, ngón tay xoa xoa đôi mắt,…

Thời gian dù có mạnh mẽ đến mấy cũng không thể phá vỡ bức tường kí ức nếu chúng ta kiên quyết giữ gìn. Đây sẽ là kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên. Vì đây không chỉ là một lần thất bại đáng nhớ mà còn bởi vì cô Trang.

Đằng sau vẻ nghiêm khắc trên bục giảng, cô là một người phụ nữ nhạy cảm, tinh tế, giàu cảm xúc. Thời khắc chia tay cũng đã gần điểm, tôi chỉ có thể tự dặn với lòng mình, dù có thế nào, cũng đừng quên những người lái đò đã đưa mình cập bến, những người đã phải rơi lệ vì thất bại của mình, vì sự nghiệp của mình.

PHẠM MINH PHƯƠNG (9A1)

Liên hệ

Trường Mầm non - Tiểu học - THCS Ban Mai

Địa chỉ: Lô đất NT02 - Khu Đô thị Văn Quán - Hà Đông - Hà Nội

Website: www.banmaischool.edu.vn

Primary    Primary